Chiều chủ nhật trên sân CĐ Lý Tự Trọng, ánh nắng vàng rơi nhẹ xuống mặt cỏ như cố níu lại những khoảnh khắc rất đỗi quen thuộc. Tôi đến chụp buổi tập của VietGoal Tân Bình 3, trên sân là những gương mặt rạng rỡ, tiếng gọi nhau í ới, nhịp bóng lăn đều như mọi tuần.

Giữa buổi tập, quản lý lớp Ka Dung ghé lại, nói nhỏ với tôi: “Thắng sắp đi định cư nước ngoài, tháng 3 này.” Câu nói khiến tôi khựng lại vài giây. Huỳnh Trí Thắng, sinh năm 2013, cậu bé đã gắn bó với VietGoal từ những ngày đầu tiên, suốt 4 năm tuổi thơ đi cùng trái bóng.

Tôi lặng lẽ đưa máy lên, chụp Thắng nhiều hơn thường lệ. Nụ cười quen, dáng chạy quen, màu áo đỏ quen. Em vẫn tập luyện nghiêm túc, vẫn hăng hái tranh bóng, chẳng có dấu hiệu nào của một buổi chia xa đang đến gần. Chỉ có tôi, phía ngoài đường biên, chợt thấy lòng mình đầy lên một cảm xúc khó gọi tên.
Những bức ảnh hôm ấy không chỉ là ảnh tập luyện. Đó là cách tôi lưu giữ một phần tuổi thơ của Thắng, nơi em lớn lên cùng bạn bè, cùng thầy cô, cùng giấc mơ bóng đá rất trong trẻo.
Và ở khoảnh khắc đó, tôi hiểu vì sao mình trân trọng VietGoal đến vậy: không chỉ là nơi huấn luyện, mà là nơi nuôi dưỡng những ký ức đẹp nhất của các “cầu thủ nhí”, trước khi các em bước ra thế giới rộng lớn hơn.
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album Hồ Chí Minh
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công