Chiều 17.01.2026, sân An Dương không quá ồn ào, cũng chẳng có khán đài lớn, nhưng lại sở hữu một “đội hình” đặc biệt luôn túc trực ngoài đường biên: các bậc phụ huynh. Họ không mang áo đấu, không chạm bóng, nhưng ảnh hưởng đến tinh thần trận đấu theo một cách rất riêng.
Trong sân, các em nhỏ chạy hết tốc lực, đá bóng bằng sự hồn nhiên đúng chất tuổi thơ. Ngoài sân, ba mẹ theo từng nhịp bóng bằng ánh mắt chăm chú. Có người đứng, có người ngồi, có người vừa xem vừa cười, cũng có người căng thẳng chẳng kém HLV. Trận đấu đang cao trào, mồ hôi chảy ướt áo, tiếng còi báo nghỉ giữa hiệp vang lên, và lúc này “hiệp đặc biệt” mới thật sự bắt đầu.
Một góc sân, mẹ nhẹ nhàng lau mồ hôi cho con, vừa lau vừa dặn: “Bình tĩnh đá nhé”. Chỗ khác, bố đưa chai nước, nhắc con uống từng ngụm nhỏ rồi tranh thủ chỉ tay vào sân, mô phỏng lại tình huống ban nãy: “Lúc nãy con chuyền sớm hơn là có bàn rồi đó”. Có bé ngồi thở hổn hển, nghe mà gật gù như đang tiếp thu chiến thuật đỉnh cao. Có bé thì chỉ cười, uống nước xong lại chạy ù vào sân, quên sạch những lời dặn dò.
Điều làm người ta thấy ấm lòng chính là sự chăm sóc rất đời thường ấy. Không phô trương, không áp lực thành tích, chỉ là mong con chơi vui, chơi khỏe và an toàn. Sân An Dương buổi chiều hôm đó giống như một bức tranh nhỏ, nơi bóng đá gắn liền với gia đình, nơi mỗi bàn thắng hay pha trượt chân đều có ánh mắt dõi theo và vòng tay chờ sẵn.
Khi trận đấu kết thúc, các em rời sân với khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, còn ba mẹ thì mang về niềm vui rất giản dị. Có lẽ, với nhiều người, hạnh phúc chiều 17.01 đơn giản là được đứng ngoài sân, nhìn con chạy theo trái bóng và lớn lên từng chút một.
📸✍️ Tuấn Anh
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album VietGoal Chu Văn An
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công