Chiều 25.01.2026 tại sân Đông Đô 1, cái lạnh mùa đông Hà Nội không làm sân bóng trầm xuống, trái lại còn khiến mọi thứ trở nên rộn ràng hơn. Tiếng cười vang lên từ đầu sân đến cuối sân, át cả tiếng gió lùa. Nhìn từ xa, nhiều người còn ngỡ đây là một buổi sinh hoạt trò chơi tập thể hơn là buổi tập bóng đá thường ngày.
Buổi học bắt đầu bằng những bài ném bóng quen thuộc, nhưng cách triển khai lại khiến các em thích thú như đang chơi “ném còn” phiên bản sân cỏ. Bóng bay lên, các em bật nhảy, xoay người, đón bóng trong tiếng hò reo của bạn bè. Sau đó là phần dẫn bóng vượt chướng ngại vật, nơi từng cọc tiêu được ví như “cửa ải”, bạn nào lơ đãng là bị bóng “bắt đền” ngay. Có em dẫn bóng khéo léo như chơi ô ăn quan, có em loay hoay rồi bật cười vì tự vấp chính mình.
Đến phần hình phạt, sân bóng bỗng hóa thành sân chơi kéo co tinh thần. Các em khoác tay nhau chống đẩy, đếm nhịp không đều nhưng tiếng cười thì đều tăm tắp. Có bạn vừa chống đẩy vừa liếc nhìn đồng đội, cười đến quên cả mệt. Thầy đứng ngoài không cần nhắc nhiều, chỉ cần vỗ tay một cái là cả nhóm lại vào guồng.
Điều dễ thương nhất nằm ở cảm giác gắn kết. Trò chơi dân gian được mang vào bài tập bóng đá một cách tự nhiên, khiến các em học mà không thấy áp lực. Sân Đông Đô 1 chiều hôm ấy giống như một góc tuổi thơ được trải lại trên mặt cỏ, nơi trái bóng tròn đóng vai nhân vật chính, còn tiếng cười là phần thưởng lớn nhất.
Một buổi tập kết thúc, áo ai cũng ướt mồ hôi, mặt ai cũng đỏ hồng vì lạnh và vì vui. Bóng đá, suy cho cùng, bắt đầu từ những niềm vui giản dị như thế.
📸✍️ Tuấn Anh
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album Hà Nội
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công