Ở VietGoal Phú Nhuận, các học viên thường gọi HLV Khôi bằng sự gần gũi nhiều hơn là khoảng cách của một người thầy. Bởi trong mắt các em, thầy không chỉ là người cầm còi trên sân tập.
Thầy cùng các em ăn mừng một pha bóng đẹp. Thầy lắng nghe những câu chuyện ở trường học. Thầy biết ai đang vui, ai đang buồn, ai vừa có một ngày không như ý. Và đôi khi, trước cả khi dạy một đường chuyền hay một cú sút, thầy dành thời gian để hiểu học trò của mình đang nghĩ gì.

Bóng đá trẻ em vốn không chỉ là câu chuyện của kỹ thuật hay thành tích. Có những cậu bé đến sân với sự rụt rè, có em mang theo nỗi sợ mắc lỗi, có em chỉ đơn giản là đang tìm một nơi thuộc về mình. HLV Khôi hiểu điều đó.
Vì thế, thầy chọn cách đồng hành. Không thúc ép các em phải trở thành cầu thủ giỏi nhất. Không yêu cầu các em phải hoàn hảo. Điều thầy mong muốn là mỗi học trò đều có thể tự tin hơn hôm qua, mạnh mẽ hơn hôm qua và vui vẻ hơn khi đến sân.

Giữa những tiếng bóng lăn, những bài tập nối tiếp nhau và những buổi chiều đầy nắng, HLV Khôi vẫn lặng lẽ thực hiện công việc quan trọng nhất của một người thầy: khiến mỗi đứa trẻ cảm nhận rằng mình luôn được tin tưởng, được lắng nghe và không bao giờ phải trưởng thành một mình.
Đó cũng là lý do vì sao với nhiều học viên VietGoal Phú Nhuận, HLV Khôi không chỉ là huấn luyện viên. Thầy là một người đồng hành, một người anh, một người bạn luôn ở bên cạnh mình.
album ảnh liên quan
Xem các album Hồ Chí Minh
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công