1900 3120

Trang chủ Album Ảnh Hồ Chí Minh Gò Vấp VietGoal Gò Vấp 3 Hình ảnh VietGoal Gò Vấp 3 – Sân Tý Đô – Sáng 06/09/2026: Trung Hải: Đứng sau nhưng không đứng ngoài sân cỏ
Xin vui lòng nhập từ khoá hợp lệ.

VietGoal Gò Vấp 3 – Sân Tý Đô – Sáng 06/09/2026: Trung Hải: Đứng sau nhưng không đứng ngoài sân cỏ

09/09/2026

Với cậu bé 13 tuổi Nguyễn Hoàng Trung Hải, bóng đá chưa bao giờ chỉ là một hoạt động sau giờ học. Từ năm 2023, Hải bắt đầu tập luyện tại VietGoal Gò Vấp 3 và nhanh chóng trở thành một trong những gương mặt quen thuộc tại sân Tý Đô qua hai năm gắn bó với sân bóng, những buổi tập, những trận đấu cùng những người đồng đội đã trở thành một phần trong hành trình lớn lên của cậu bé.

Thế rồi vào năm 2024, một chấn thương tay khiến Hải phải tạm rời xa sân cỏ. Không còn những buổi tập quen thuộc, không còn cảm giác được chạy cùng trái bóng, khoảng thời gian ấy trở thành một quãng nghỉ bất đắc dĩ. Nhưng cũng chính từ đấy, Hải càng nhận ra mình nhớ bóng đá đến thế nào.

Và 2015 Hải đã trở lại sân Tý Đô – nơi em đã có những năm tháng đầu tiên với bóng đá, Hải tiếp tục tập luyện và thi đấu cùng các bạn. Sau quãng thời gian gián đoạn, niềm vui khi được mang giày, bước vào sân và chạm bóng dường như trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Với Hải, được trở lại với bóng đá đã là một điều đáng quý.

Là “anh lớn” thứ nhì tại sân, Hải cũng dần có cách riêng để tận hưởng niềm đam mê ấy. Em sẵn sàng nhường vị trí tấn công, lùi về khung thành làm “hậu phương” để các em nhỏ hơn có thể tự tin thử sức và chơi bóng hết mình. Bởi sau những trải nghiệm của mình, Hải hiểu rằng mỗi trận đấu không chỉ cần kết quả, mà còn cần một môi trường đủ an toàn để các cầu thủ nhỏ được khám phá, tích lũy kỹ năng của bản thân.

Hải vẫn luôn sẵn sàng lui về làm hậu phương tại khung thành, đảm bảo các em mình thỏa sức tiến công. Ảnh: Khánh Vân.

Từ năm 2023 đến hôm nay, hành trình của Trung Hải có một quãng nghỉ, nhưng chưa bao giờ có dấu chấm hết. Cậu bé 13 tuổi vẫn đang chạy trên sân Tý Đô, vẫn chơi bóng bằng sự nhiệt tình của ngày đầu tiên, chỉ khác rằng giờ đây, em đã biết cách để tình yêu bóng đá của mình mang lại niềm vui cho cả những người xung quanh.

Với Hải, đam mê bóng đá không nhất thiết phải được đo bằng số bàn thắng hay những khoảnh khắc tỏa sáng. Đó có thể đơn giản là sau một khoảng thời gian phải tạm dừng, vẫn muốn quay lại sân, sau nhiều trải nghiệm, vẫn muốn tiếp tục chơi và khi đã có thêm kinh nghiệm, lại muốn chia sẻ những trải nghiệm ấy với những người chơi cùng mình. Đứng sau một bước, nhưng vẫn ở trong cuộc chơi. Và quan trọng nhất, Hải vẫn đang trở lại mỗi ngày với điều mình yêu nhất là bóng đá.