Chiều chủ nhật ở VietGoal Bình Thạnh 1, tôi đến sân thật sớm lặng lẽ nhìn bầu trời trong xanh, đột nhiên có một cậu bé mặc áo đỏ chạy lại hào hứng bắt chuyện với tôi. Huy, cậu bé 11 tuổi, bước lại gần, tay ôm một bức tranh còn mùi màu mới. Trong tranh là chính em, là các thầy tại VietGoal, và ở giữa nổi bật dòng chữ “VietGoal” được vẽ rất cẩn thận.

Huy ngồi xuống cạnh tôi, chỉ từng nhân vật trong tranh bằng sự hào hứng khó giấu. Em khoe đã học ở VietGoal được 3 năm, khoe bằng giọng rất chắc, rất tự hào. Ánh mắt của Huy sáng lên khi nói về sân bóng, về thầy Hiếu, và ước mơ một ngày nào đó được lên tập lớp năng khiếu cùng thầy Hiếu. Cách em kể chuyện khiến buổi chiều bỗng chậm lại. Không vội, không ồn ào, chỉ có ánh mắt sáng và niềm yêu mến rất thật dành cho nơi mình gắn bó.

Trên sân, Huy thử sức ở gần như mọi vị trí. Em hoạt bát, năng lượng dồi dào, nụ cười luôn treo trên môi. Có lúc, vì quá hào hứng, em “nhiều chuyện” hơn một chút và bị thầy nhắc nhở. Nhưng chỉ vài phút sau, Huy lại tập trung, lại chạy, lại cười như chưa từng có khoảng ngắt nào.
Buổi chiều hôm đó, tôi rời sân với cảm giác rất lạ. Không chỉ vì một bức tranh dễ thương, mà vì thấy rõ một điều: có những đứa trẻ yêu VietGoal bằng cả trái tim non nớt của mình. Và tình yêu ấy, trong trẻo đến mức người lớn chỉ cần đứng nhìn cũng đủ thấy ấm.
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album 2025
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công