Chiều ở sân VietGoal Bình Thạnh, khi đèn sân bắt đầu sáng lên cũng là lúc nhiều phụ huynh đứng ngoài hàng rào gọi con về ăn cơm. Có đứa trẻ nghe tiếng mẹ là chạy ngay. Nhưng cũng có một cậu bé cứ ngoái lại nhìn trái bóng thêm lần nữa.
Đó là Vũ Sơn Phú, 9 tuổi.
Phú không phải cậu bé cao lớn nhất sân. Nhưng có lẽ là một trong những đứa trẻ yêu cảm giác được chạy nhất. Chạy đến quên mệt. Chạy đến khi áo ướt đẫm mồ hôi. Chạy đến mức bố mẹ gọi mấy lần vẫn xin: “Cho con đá thêm 5 phút nữa thôi…”
Với nhiều người, bóng đá là một buổi học ngoại khóa. Với Phú, đó giống như một khoảng trời riêng. Nơi cậu bé được là chính mình, được lao theo từng đường bóng bằng đôi mắt sáng rực và trái tim lúc nào cũng nóng hổi như mặt sân giữa chiều Sài Gòn tháng 5.

Có những hôm tập xong, các bạn đã ngồi nghỉ, còn Phú vẫn tự dẫn bóng một mình. Quả bóng lăn đi trước mặt như kéo theo cả giấc mơ tuổi thơ phía sau lưng cậu bé.
9 tuổi, người ta thường nhớ về những món đồ chơi. Còn Phú lại nhớ cảm giác được mang giày, bước vào sân và nghe tiếng bóng bật lên dưới chân mình.

Biết đâu vài năm nữa, cậu bé mê chạy ấy sẽ chạy thật xa trên những sân đấu lớn. Nhưng ngay lúc này, điều đẹp nhất là Phú vẫn giữ nguyên ánh mắt háo hức mỗi khi trái bóng lăn. Vì mọi giấc mơ lớn trong bóng đá… đều bắt đầu từ những buổi chiều “bố mẹ gọi mà chưa muốn về” như thế.
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album Hồ Chí Minh
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công