Chiều 17/05/2026, sân Cổ Nhuế có thêm một “tân binh” khá đặc biệt: cậu bé Kiệt. Nhìn bên ngoài thì nhỏ người nhất nhóm, chân tay còn lọng ngọng đôi chút vì mới đi tập, nhưng năng lượng của cậu thì lại thuộc dạng “khó đứng yên”.
Vừa tới sân là Kiệt đã cười toe, ôm bóng chạy loanh quanh nhìn các anh lớn tập trước. Đến lúc khởi động, bạn nào còn ngáp ngủ chưa tỉnh hẳn thì Kiệt đã chạy đầu hàng, vừa chạy vừa quay sang cười với mấy bạn bên cạnh.

Buổi đầu nên nhiều bài tập còn khá mới với cậu bé này. Dẫn bóng qua cọc có lúc chạm bóng hơi mạnh, bóng chạy trước người chạy theo sau. Có pha đang rê thì quên luôn phải đổi hướng, đâm thẳng vào hàng cọc rồi tự đứng cười một mình. Thầy thấy vậy cũng bật cười theo rồi gọi lại hướng dẫn từng chút.
Điều khiến mọi người để ý nhất là Kiệt rất chăm nghe. Mỗi lần được nhắc cách đặt chân hay hướng di chuyển, cậu đều thử làm lại ngay. Sai tiếp cũng không nản, vẫn hí hửng xin tập thêm lượt nữa.
Đến phần chia đội đá, dù nhỏ tuổi hơn nhiều bạn, Kiệt vẫn chạy rất nhiệt. Có bóng là lao theo, tranh được thì vui ra mặt, mất bóng cũng cười rồi chạy tiếp. Có pha bị đối phương vượt qua, cậu quay lại đuổi theo ngay chứ không đứng yên than thở.
Ngoài sân, phụ huynh nhìn theo cũng cười vì độ “năng lượng cao” của cậu bé này. Áo thì ướt mồ hôi từ sớm, tóc dính cả vào trán nhưng miệng gần như lúc nào cũng cười.
Buổi tập đầu tiên ở sân Cổ Nhuế có thể Kiệt chưa phải người đá hay nhất. Nhưng về độ nhiệt huyết và chăm chỉ, cậu bé nhỏ con ấy chắc chắn thuộc nhóm nổi bật nhất sân hôm đó.
📸✍️ Tuấn Anh