Sáng 24.01.2026, sân Cổ Nhuế vừa kịp tỉnh giấc thì đã rộn ràng tiếng giày chạm cỏ, tiếng bóng lăn và… tiếng cười. Nhân vật chính của buổi sáng hôm ấy là cậu bé Vinh – “cây hài nội bộ” kiêm cầu thủ đa năng nhất đội. Nhắc đến Vinh, các thầy chỉ lắc đầu cười, còn đồng đội thì luôn trong trạng thái vừa đá vừa canh chừng xem cậu lại bày trò gì tiếp theo.
Trận đấu bắt đầu, Vinh được xếp ở vị trí thủ môn. Chưa kịp quen với khung thành, cậu đã tranh thủ pha trò, vừa bắt bóng vừa nói chuyện rôm rả. Bóng vừa được đẩy lên tuyến trên, Vinh lập tức xin đổi vị trí, chạy ào ra giữa sân như thể vừa nhớ ra mình có hẹn với khung thành đối phương. Sự linh hoạt ấy khiến đối thủ bối rối, còn khán giả thì cười nghiêng ngả.
Càng đá, Vinh càng “bung”. Khi cần phòng ngự, cậu lùi sâu bọc lót. Khi có cơ hội, cậu sẵn sàng dâng cao như một tiền đạo thực thụ. Thành quả đến rất nhanh. Một pha chớp thời cơ gọn gàng mang về bàn thắng đầu tiên. Chưa kịp ăn mừng xong, Vinh đã quay sang nháy mắt với đồng đội rồi tiếp tục chạy khắp mặt sân. Bàn thắng thứ hai đến sau đó như phần thưởng cho sự năng động và tinh thần chơi bóng đầy ngẫu hứng.
Điều đáng nhớ nhất không nằm ở tỷ số, mà ở bầu không khí Vinh tạo ra. Sân Cổ Nhuế sáng hôm ấy giống như một buổi diễn, nơi bóng đá hòa cùng tiếng cười, nơi một cậu bé nhỏ con chạy từ khung thành này sang khung thành kia bằng tất cả sự hồn nhiên.
Khi trận đấu khép lại, Vinh mệt nhoài, ngồi thở hổn hển nhưng miệng vẫn cười. Có lẽ, với cậu, hai bàn thắng là niềm vui, còn việc mang lại tiếng cười cho cả sân mới là “kỹ năng đặc biệt” khó ai theo kịp.
📸✍️ Tuấn Anh
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album VietGoal Cổ Nhuế
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công