Chiều 09/05/2026, sân HVTC có một buổi tập khiến nhiều cầu thủ nhí nhớ rất lâu. Lý do không phải vì ghi quá nhiều bàn, mà vì hôm ấy thầy Tuấn quyết định cho cả lớp làm quen với kỹ thuật: đỡ bóng bằng ngực.
Nghe đến đây, vài bạn đã bắt đầu nhìn nhau kiểu “hình như không ổn lắm đâu”.
Thầy Tuấn đứng giữa sân, cầm bóng thị phạm rất gọn. Bóng bay tới, ngực đỡ nhẹ một nhịp, bóng rơi đúng tầm chân. Nhìn thì mượt thật, nhưng đến lúc học trò thực hành, câu chuyện chuyển sang một “thể loại” khác.
Quả bóng đầu tiên bay tới, một bạn nhắm mắt đỡ luôn bằng… vai. Bóng bật ngược ra sau, cả đội cười nghiêng ngả. Bạn khác can đảm hơn, dùng ngực thật nhưng vừa chạm bóng đã ôm người la lên:
“Đau lắm thầy ơi!”
Thầy Tuấn đứng ngoài cố nhịn cười, vừa chỉnh lại tư thế vừa giải thích: phải mở ngực, thả lỏng người, canh điểm rơi chuẩn thì bóng mới “ngoan”. Nghe thì hợp lý, nhưng với đám nhỏ lúc ấy, trái bóng vẫn giống một “viên đá biết bay”.
Sau vài lượt đầu hơi “thê thảm”, cả đội bắt đầu quen dần. Có bạn đỡ được một quả đẹp liền quay sang khoe đồng đội. Có bạn vẫn nhăn mặt nhưng nhất quyết xin tập tiếp. Càng về cuối buổi, tiếng “đau quá” giảm dần, thay vào đó là những pha xử lý tự tin hơn.
Đến phần thi đấu, vài bạn đã thử dùng luôn kỹ thuật vừa học. Có quả bóng bổng được đỡ gọn bằng ngực rồi chuyền tiếp khiến thầy gật gù hài lòng.
Buổi chiều ở HVTC kết thúc với vài cái áo dính bụi, vài cái ngực “hơi ê”, nhưng đổi lại là thêm một kỹ năng mới. Và đôi khi, để chơi bóng hay hơn, phải chấp nhận vài câu “đau lắm thầy ơi” trước đã.
📸✍️ Tuấn Anh
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công