Chiều 11.01.2026, sân bóng Đại học Thành Đô nhộn nhịp khác thường khi từ U7, U9 đến U11 cùng bước vào một buổi học chung. Nhìn qua tưởng đơn giản, nhưng bài tập hôm nay lại được xếp vào nhóm “khó nhằn”: phản xạ và tranh bóng – hai thứ quyết định xem cầu thủ có nhanh hơn đối thủ nửa nhịp hay không.
Thầy đứng giữa sân, trên tay cầm quả bóng, ra hiệu cho hai bạn bước lên. Chưa kịp đoán trước, bóng đã được ném vút lên không trung. Ngay lập tức, hai cái đầu ngẩng lên, hai đôi chân bật dậy, ánh mắt dán chặt vào trái bóng đang rơi. Ai chậm hơn một chút là coi như mất lượt.
Có bạn lao lên rất nhanh nhưng chạm bóng hụt, có bạn chọn thời điểm khéo léo, bật lên đúng lúc rồi xoay người dứt điểm. Mỗi pha tranh bóng xong là cả nhóm phía sau lại xôn xao bàn tán, người tiếc nuối, người cười vì vừa “cướp” được bóng của bạn.
Các thầy quan sát kỹ từng động tác. Khi thấy các em lao vào quá vội, thầy nhắc giữ thăng bằng. Khi thấy có bạn ngại va chạm, thầy động viên mạnh dạn hơn. Bài tập diễn ra liên tục, nhịp độ được đẩy cao dần, từ U7 còn lúng túng đến U11 bắt đầu biết che chắn, xoay người, rồi sút rất gọn.
Có khoảnh khắc thú vị khi một bạn nhỏ vừa thắng pha tranh bóng đã ăn mừng hơi sớm, sút bóng bay ra ngoài khung thành. Cả sân cười ồ, thầy lắc đầu nhắc vui: “Chưa xong đâu, bóng vào lưới mới tính”.
Buổi tập kết thúc khi ai cũng thấm mệt. Quần áo lấm bụi, mồ hôi ướt lưng, nhưng phản xạ đã nhanh hơn, sự tự tin cũng rõ rệt hơn. Một buổi chiều ở Thành Đô trôi qua với bài học ngắn gọn: trong bóng đá, đôi khi chỉ cần nhanh hơn đối thủ một nhịp, mọi thứ đã khác.
📸✍️ Tuấn Anh
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công