Chiều 04/04/2026, sân Mỹ Đình 2 có một “nhân vật” nhìn qua thì tưởng… lạc đội: cậu bé Khải – nhỏ nhất nhóm, người gầy gầy, đứng cạnh các bạn là thấy chênh lệch rõ. Nhưng đừng để ngoại hình đánh lừa, vì khi bóng lăn, Khải biến thành một phiên bản hoàn toàn khác.
Buổi tập đang diễn ra bình thường thì đến phần thi đấu. Bóng vừa được đưa vào, Khải lập tức lao theo như thể sợ chậm một nhịp là mất cơ hội. Có pha hai bạn to hơn đang tranh bóng, Khải vẫn chen vào giữa, chạm được bóng xong ngã lăn ra cỏ, đứng dậy phủi tay rồi… chạy tiếp như chưa có gì xảy ra.
Khuôn mặt cậu dần “biến đổi” theo thời gian: từ sạch sẽ ban đầu thành lấm lem vì những lần lăn xả. Có lúc tóc dính cỏ, má dính đất, nhưng nụ cười thì vẫn nguyên. Đồng đội nhìn thấy còn trêu: “Ông này đá hay mà không sợ bẩn à?” Khải chỉ cười, không trả lời, rồi lại lao vào một pha tranh chấp khác.
Ngoài đường biên, gia đình Khải đứng xem rất chăm chú. Tuần nào cũng vậy, gần như không vắng buổi nào. Mỗi lần Khải có pha chạm bóng tốt, phía ngoài lại có tiếng gọi: “Tốt rồi!” – vừa động viên, vừa như tiếp thêm năng lượng.
Cuối buổi, khi mọi người bắt đầu thu dọn, Khải vẫn còn muốn đá thêm vài quả. Áo bẩn, tay xước nhẹ, nhưng ánh mắt thì sáng rõ. Ở sân Mỹ Đình 2 hôm ấy, cậu bé nhỏ nhất đội lại là người khiến người khác phải để ý nhiều nhất – vì tinh thần chơi bóng chẳng hề “nhỏ” chút nào.
📸✍️ Tuấn Anh
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công