Sáng 11.10.2025, sân Tân Mai chưa kịp tan sương mà không khí đã rộn ràng. Lũ nhỏ kéo nhau đến sân, vừa vươn vai vừa hỏi nhau: “Hôm nay thầy Lâm cho đá chưa?” – mà đâu ngờ, buổi sáng đó không phải buổi “đá” mà là buổi “đổ mồ hôi”!

Thầy Lâm bước ra, vẻ mặt hiền khô nhưng giọng nói lại khiến cả đội im bặt: “Khởi động nhẹ nhàng thôi, hít xà 10 cái, ai rớt giữa chừng thì hít lại từ đầu nhé!”. Mấy đứa vốn tưởng hít xà là trò của mấy anh lớn, ai ngờ giờ phải đu lên như khỉ con, đứa thì trượt tay, đứa cười ngặt nghẽo.
Chưa kịp nghỉ, thầy lại vỗ tay cái đét: “Xong phần tay rồi, tới phần chân nào — chia đội ra, chạy liên tục, ai chậm là đổi vị trí thủ môn luôn!”. Thế là sân Tân Mai trở thành đường đua mini. Có bạn vừa chạy vừa thở như tàu hơi nước, có bạn vẫn hô to “Thầy ơi con chưa mệt!”. Nghe xong, thầy chỉ mỉm cười bí ẩn: “Tốt, thế thì thêm 5 phút nữa nhé.”
Khi tiếng còi kết thúc vang lên, ai nấy ngồi phịch xuống cỏ, tóc ướt mồ hôi nhưng mắt vẫn sáng rực. Một buổi tập “mệt nhừ người” thật, nhưng lại khiến ai cũng thấy sảng khoái, vì sau mỗi giọt mồ hôi là thêm một bước tiến.


Tuấn Anh