Chiều 19/04/2026, sân Mỹ Đình 2 có một “biến số” khiến buổi tập trở nên khó đoán: hai ông bố xỏ găng đứng trong khung gỗ. Trận đấu vì thế vừa căng vừa buồn cười, bởi phía trước là các cầu thủ nhí chạy hết tốc, phía sau là… phụ huynh giữ khung thành.
Đội của Hải Đăng nhập cuộc rất ổn. Chuyền nhanh, di chuyển gọn, dứt điểm dứt khoát – bảng tỷ số sớm nghiêng 3-0. Khán đài mini vỗ tay rôm rả, còn Hải Đăng thì chạy vòng quanh ăn mừng như đang ở trận chung kết.
Rồi đến tình huống “bước ngoặt”. Bên kia có cú sút không quá hiểm, nhưng bố Hải Đăng đứng khung thành… hơi “nhẹ tay”. Bóng lăn qua vạch vôi, 3-1. Một bàn danh dự cho đối thủ, và một cơn “dậy sóng” cho đội nhà.
Hải Đăng quay lại nhìn bố, ánh mắt kiểu: “Sao lại thế được?” Cậu bé đứng khựng vài giây, rồi… mếu. Không phải vì thua (vì vẫn đang dẫn), mà vì cảm giác “bị phản bội trong khung gỗ”. Nước mắt rơi nhanh như một pha phản công.
Cả sân bật cười, nhưng cũng nhanh chóng dịu lại. Thầy tiến tới giải thích: bóng đá có lúc vào lúc không, thủ môn cũng có lúc bắt trượt. Bố xoa đầu con, cười xin “cơ hội sửa sai”. Hải Đăng lau nước mắt, gật nhẹ rồi quay lại vị trí.
Trận đấu tiếp tục. Lần này, mỗi cú sút về phía khung thành đều khiến Hải Đăng nhìn về phía bố kỹ hơn. Và khi bố cản phá được một pha bóng, cậu giơ tay ăn mừng ngay lập tức.
Buổi chiều khép lại với tiếng cười nhiều hơn nước mắt. Ở sân Mỹ Đình 2 hôm ấy, có một bài học rất đời: khi bố làm thủ môn, cảm xúc cũng vào trận… không kém gì trái bóng.
📸✍️ Tuấn Anh
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album VietGoal Yên Hòa
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công