Giữa những tiếng reo hò sau mỗi bàn thắng, Lưu Trần Đức Lộc luôn có một cách ăn mừng rất riêng. Không chạy thật xa, không quá phô trương, cậu bé 12 tuổi chỉ mỉm cười thật tươi rồi đưa hai tay tạo thành chữ T – một dấu ấn đã trở thành “thương hiệu” của mình trên sân cỏ.

Có lẽ điều khiến mọi người nhớ đến Đức Lộc không chỉ là những pha lập công, mà còn là nguồn năng lượng tích cực cậu mang đến trong mỗi buổi tập. Dù ghi bàn hay đơn giản chỉ là một đường chuyền đẹp, trên gương mặt ấy vẫn luôn là nụ cười rạng rỡ, lan tỏa niềm vui đến cả đồng đội và thầy cô.

Mỗi cầu thủ đều có một cách để kể câu chuyện của mình trên sân bóng. Với Đức Lộc, đó là những bước chạy đầy nhiệt huyết, sự tự tin trong từng pha bóng và màn ăn mừng quen thuộc sau mỗi lần đưa bóng vào lưới. Một cử chỉ nhỏ, nhưng chứa đựng niềm hạnh phúc rất lớn của một cậu bé được sống hết mình với đam mê.
Bóng đá tuổi thơ không cần những khoảnh khắc quá hào nhoáng. Chỉ cần sau mỗi bàn thắng vẫn là một nụ cười hồn nhiên, một màn ăn mừng mang dấu ấn riêng và ánh mắt luôn háo hức chờ pha bóng tiếp theo. Đó cũng là cách Đức Lộc khiến mọi người nhớ đến mình – bằng tài năng, sự vui tươi và một “chữ T” đầy tự hào trên sân cỏ.
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album Đồng Nai
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công