Chiều 22/03/2026, sân Vĩnh Hưng có một buổi tập mang đúng tinh thần: vui là chính, bóng là phụ… à không, bóng vẫn quan trọng, nhưng tiếng cười thì chiếm sóng nhiều hơn. Lớp chiều hôm ấy đa phần là các bạn nhỏ, nên vừa bước vào sân đã rộn ràng như giờ ra chơi.
Sau phần khởi động, thầy chia đội hình thành hai nhóm rõ ràng. Một bên tập chuyền và dứt điểm, bên còn lại “đi tour” qua dàn cọc. Nhóm dứt điểm thì thi nhau sút, có bạn đặt lòng gọn gàng, có bạn sút mạnh quá bóng bay thẳng… ra ngoài biên như gửi lời chào khán giả. Nhóm rê bóng thì uốn lượn qua cọc, có bạn lách mượt như nước chảy, có bạn chạm cọc xong quay ra cười rồi xin làm lại.
Trong sân đã vui, ngoài sân còn náo nhiệt hơn. Dàn phụ huynh đứng dọc biên bỗng hóa thành “ban huấn luyện mở rộng”. Người thì hô “chuyền đi!”, người thì nhắc “sút luôn!”, có bác còn phân tích chiến thuật rất nhập tâm. Mấy cầu thủ nhí nghe được thì gật gù, nhưng vào sân vẫn đá theo… cảm xúc là chính.
Thỉnh thoảng có pha bóng “dở khóc dở cười”: hai bạn cùng chạy theo một quả bóng, va nhẹ vào nhau rồi cùng ngồi xuống cười. Thầy nhìn thấy chỉ biết lắc đầu cười theo, sau đó chỉnh lại cách di chuyển cho gọn gàng hơn.
Buổi tập trôi qua nhẹ nhàng nhưng đầy năng lượng. Mồ hôi có, tiếng cười có, và cả những pha xử lý ngây ngô mà đáng yêu. Sân Vĩnh Hưng chiều hôm ấy giống như một sân khấu nhỏ, nơi cầu thủ nhí chơi bóng hết mình, còn khán giả thì cổ vũ… hết công suất.
📸✍️ Tuấn Anh
Xem & tải toàn bộ hình ảnh chất lượng HD tại đây.
album ảnh liên quan
Xem các album Hà Nội
Mời phụ huynh điền thông tin đăng ký dưới đây
Đăng ký thành công