1900 3120

Trang chủ Album Ảnh Hà Nội Hoàng Mai VietGoal Vĩnh Hưng VietGoal Vĩnh Hưng – Sân Vĩnh Hưng- Chiều 24/01/2026: BÀI HỌC TRONG KHUNG GỖ CHIỀU VĨNH HƯNG
Xin vui lòng nhập từ khoá hợp lệ.

VietGoal Vĩnh Hưng – Sân Vĩnh Hưng- Chiều 24/01/2026: BÀI HỌC TRONG KHUNG GỖ CHIỀU VĨNH HƯNG

24/01/2026

Chiều 24.01.2026, sân Vĩnh Hưng phủ một màu nắng nhạt, vừa đủ để thấy rõ gương mặt căng thẳng của Ân – cậu thủ môn nhỏ con nhưng luôn đứng thẳng trong khung thành như một “người gác cổng” đúng nghĩa. Ở ngoài đường biên, bố Ân vẫn quen thuộc với vị trí quen thuộc: đứng xem, tay khoanh trước ngực, mắt dõi theo từng pha bóng của con trai, trận nào cũng vậy, chẳng bao giờ vắng mặt.

Hôm nay lại là một ngày khó với Ân. Bóng tìm đến khung thành nhiều hơn bình thường. Có những cú sút quá nhanh, có pha dứt điểm quá gần, cũng có tình huống Ân chần chừ nửa nhịp. Bóng lăn qua vạch vôi, tiếng thở dài vang lên khe khẽ từ phía khán đài. Ân cúi đầu, chỉnh lại găng tay, ánh mắt buồn thấy rõ. Mỗi bàn thua như một dấu gạch nhỏ khiến vai cậu trĩu xuống thêm chút nữa.

Giờ nghỉ, Ân ngồi thụp xuống bên cột dọc, chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn đôi giày dính đầy cỏ. Bố vẫn đứng đó, không trách, không la, chỉ gật đầu nhẹ khi Ân nhìn ra. Trận đấu tiếp tục, Ân cố gắng hơn, hét to hơn để chỉ đạo hàng thủ, dù bàn thua vẫn đến thêm vài lần.

Khi tiếng còi kết thúc vang lên, Ân bước ra sân với gương mặt buồn rười rượi. Hai bố con cùng dắt xe ra về. Con đường nhỏ bỗng trở thành “phòng họp chiến thuật”. Bố vừa đi vừa chỉ tay minh họa, giọng chậm rãi: “Tình huống đó con phải đoán trước, nhìn chân sút sớm hơn một nhịp”. Ân gật đầu liên tục, thỉnh thoảng hỏi lại, ánh mắt đã sáng hơn lúc trước.

Chiều Vĩnh Hưng khép lại bằng một trận đấu chưa trọn vẹn, nhưng lại mở ra một bài học rất dài. Với Ân, hôm ấy không chỉ là chuyện bàn thua, mà là lần đầu cậu hiểu rằng phía sau khung gỗ luôn có một người sẵn sàng đi cùng mình, từ sân bóng cho tới con đường về nhà.
📸✍️ Tuấn Anh